|
|
|
|
PHÁP CHÁNH TRUYỀN Chú Giải
Bát-Quái-Đài - Hiệp-Thiên-Đài - Cửu-Trùng-Đài
Cây và trái nho - hình thể Tinh-Khí-Thần Hiệp Nhứt
Hội Thánh Giữ Bản Quyền
Lời Tựa
Nghĩ vì cơ Huyền-Vi Mầu-nhiệm của Đạo có Thiên-Điều cũng như cơ Đời có Luật-Pháp chơn-truyền để chế ngự những dục-vọng bất chánh mà ở cõi nào và đời nào cũng có, nếu không có gì chế-ngự thì sự điều-hòa tốt đẹp của cơ Tạo-hóa sắp đặt có thể mất đi mà chớ, nên khi mở Đại-Đạo Tam-Kỳ Phổ-Độ đức Chí-Tôn đã lập ngay một PHÁP-CHÁNH-TRUYỀN và Tân-Luật để điều-hành guồng máy hành-chánh-Đạo hầu bảo-thủ chơn-truyền và công-bình Thiên-Đạo, kèm theo luật-pháp còn có THÁNH-NGÔN và GIÁO-ĐIỀU dạy bảo .
Muốn lập một nền Đạo lớn-lao như Đại-Đạo Tam-Kỳ Phổ-Độ có khả năng truyền-giáo đến thất-ức niên mà không lập Pháp thì làm sao điều-độ được một số giáo-đồ quá đông gồm toàn thể nhân-loại. Bởi thế nên quyển Pháp-Chánh-Truyền nầy cần được tục bản mãi mãi kỳ này hết tới kỳ khác ; để lấy đó làm căn-bản cho tất cả Giáo-đồ noi theo mà hành-đạo hoặc giữ-gìn cho trọn tư cách người Đạo đến cùng không vi-phạm luật Đạo và không sai đường lạc lối .
Mặc dù không luật-pháp nào được gọi là hoàn bị cả . Nhưng Luật-Pháp nào cũng đều phải ấn-định ít nhứt những đại-cương và nguyên-tắc. Chẳng hạng như Luật công-bình giữa người với người thì phải có nguyên-tắc bất-di bất-dịch là : Kỷ sở bất dục vật thi ư nhơn. ( Cái gì mà mình không muốn, thì đừng làm cho người ) Ví dụ : Nếu mình muốn được tự-do thì đừng làm mất tự-do của người khác .
Tuy nghe rất đơn-giản nhưng không còn cách giải-thích nào đúng hơn nữa. Luật-Pháp rất cần-ích cho sự điều-hòa trật-tự trong xã-hội. Nó lại còn cần-ích hơn nữa cho Đạo vì nếu thiếu Luật-Pháp thì khó tránh sự hỗn-loạn. mà nếu trong Đạo có sự hỗn-loạn, thì còn gì là đạo lý.
Đức Chí-Tôn lập Pháp-Chánh cho Đạo tức là lập chủ quyền cho Đạo đó vậy. Nếu ai có tinh-thần xây-dựng nền Đạo thì tất nhiên phải tôn trọng chủ quyền đó .
Cũng nhờ chủ quyền đó mà Hội-Thánh là hình-thể Đức Chí-Tôn tại thế mới có đủ quyền hành để Thiên-hành-hóa .
Tuy-nhiên quyền Đạo có khác hơn quyền đời là vì nó do sự thương-yêu mà có chớ không phải dùng áp-lực để chế ngự người ta .
Luật pháp đã do Thiên-Lý và công-lý mà lập ra, thì tự nhiên phải tuyệt-đối công-bình không còn sự chênh-lệch nào đối với toàn thể bổn Đạo. Vì trong Đạo từ trên tới dưới, từ nhỏ tới lớn đều có qui-luật định phân, lớn không giành quyền nhỏ, nhỏ không lấn quyền lớn, Nếu cứ chiếu luật thi-hành thì toàn Đạo được điều-hòa êm-ái và guồng máy Hành-Chánh Đạo cứ tiến hành theo luật định Thiên-nhiên không còn gì trở ngại .
Hội-Thánh lấy làm hoan-hỉ cho tái bản quyển PHÁP-CHÁNH-TRUYỀN hầu phổ biến trong toàn Đạo để cho tất cả được thụ hưởng PHÁP-LÝ CÔNG- BÌNH THIÊN-ĐA O, mà mong rằng từ đây không ai còn viện lẽ không hiểu luật Đạo mà vi phạm nữa .
Hội-Thánh cẩn từ
I.- Quyền-Hành Giáo-Tông
PHÁP-CHÁNH-TRUYỀN .- Giáo-Tông là anh cả các con .
Chú Giải .- Giáo-Tông thay mặt cho Thầy, đặng bảo-tồn chơn-Đạo của Thầy tại thế, thì anh cả nhơn-sanh đặng dìu-dắt các con cái của Thầy, dầu lớn tuổi hay là nhỏ tuổi, quyền Thiêng-liêng đã định vậy .
Tuy trong Hội-Thánh có chia ra hai phần hữu-hình là : " Cửu-Trùng-Đài" và " Hiệp-Thiên-Đài " mà nơi Hiệp-Thiên-Đài, dầu cho Hộ-Pháp cũng phải là em của Giáo-Tông, song Hộ-Pháp phải nhỏ về phần hữu-hình đã nói trên đây, chớ phần Thiêng-Liêng thì đồng vị
P.C.T .- Có quyền thay mặt cho Thầy mà dìu-dắt các con trong đường Đạo và đường đời .
C.G .- Giáo-Tông đặng đồng quyền cùng Thầy mà dạy-dỗ cả chư Môn-Đệ của Thầy trong đường Đạo-Đức, dìu bước từ người, chăm nom săn- sóc cho khỏi phạm Thiên-Điều, thì là buộc tuân y Tân-Luật. Ấy vậy dầu cho phẩm vị nào phạm tội ; thì Giáo-Tông cũng chẳng vì tình riêng gọi là tha-thứ khoan dung. Để lòng che-chở, làm cho kẻ phạm phài mất Thiên-Vị, lại gây điều đố-kỵ của nhơn-sanh, làm cho nhẹ giá-trị của nền Chánh-Giáo. Những sự đau-thảm khó-khăn của Tín-Đồ tức là chúng-sanh, những sự khổ-hạnh của Hội-Thánh, nghĩa là hàng Chức-Sắc Thiên-Phong, thì Giáo-Tông phải liệu phương che-chở an-ủi làm cho đời khổ-não hóa ra đời hạnh-phúc ; người nắm trọn quyền thể Thiên hành-hóa, ấy là phận-sự tối cao tối trọng của Đức Giáo-Tông đó .
P.C.T .- Nó có quyền về phần xác chớ không có quyền về phần hồn .
C.G .- Hễ nói về phần xác là nói phần hữu-hình, mà nói về phần hữu-hình của chúng-sanh tức là nói về phần Đời. Còn như nói về phần hồn tức là phần Thiêng-Liêng ấy là phần Đạo .
Trên đây Thầy đã nói rằng : Có quyền dìu-dắt trong đường Đạo và đường Đời, thì Thầy đã chỉ rõ rằng, có quyền dìu-dắt cả các con cái của Thầy trên con đường Đạo-Đức của chính mình Thầy khai tạo và trên con đường Đời cơ Đạo gầy nên ; chớ chẳng phải nói trọn quyền về phần Đạo và phần Đời, nghĩa lý phân biệt nhau duy có chữ Đường và chữ Phần, xin rán hiểu đừng lầm hai chữ ấy .
Đây là lời Thánh-giáo của Thầy đã dạy Hộ-Pháp khi người hỏi Thầy về quyền của Giáo-Tông .
- Hộ-Pháp hỏi : " Thưa Thầy theo như luật-lệ Thánh-Giáo Gia-Tô Thầy truyền tại thế, thì Thầy cho Giáo-Tông trọn quyền về phần hồn và phần xác ; Người nhờ nương quyền hành cao trọng đó, Đạo Thánh mới có thế lực hữu-hình như vậy. Đến ngày nay, Thầy giảm quyền Giáo-Tông của mấy con về phần hồn đi, thì con sợ e cho người không đủ quyền lực mà độ-rỗi chúng-sanh chăng ?.
- Thầy đáp : " cười ! Ấy là một điều lầm-lạc của Thầy, vì nặng mang phàm thể mà ra. Thầy cho một người phàm đồng quyền cùng Thầy về phần hồn thì nó lên ngai Thầy mà ngồi, lại nắm quyền-hành CHÍ-TÔN ấy, đặng buộc nhơn-sanh phải chịu lòn cúi trong vòng tôi-tớ của xác thịt hơn nữa. Cái quyền hành quí hóa ấy, Thầy tưởng vì thương mà cho các con, nào dè nó là một cây gươm hai lưỡi để giục loạn cho các con .
Nay Thầy đến chẳng phải lấy nó lại, mà Thầy chỉ đến làm cho tiêu-diệt cái hại của nó ; nếu muốn trừ cái hại ấy thì chẳng chi hay hơn là chia đôi nó ra, không cho một người nhứt thống .
Kẻ nào đã nắm trọn phần hữu-hình và phần Thiêng-Liêng, thì là độc chiếm quyền chánh-trị và luật-lệ, mà hễ độc chiếm quyền chánh-trị và luật-lệ vào tay, thì nhơn-sanh chẳng phương nào thoát khỏi vòng áp-chế.
Như Thầy để cho Giáo-Tông trọn quyền về phần xác và phần hồn ( nghĩa là Đạo và Đời ) thì " Hiệp-Thiên-Đài " lập ra chẳng là vô-ích lắm sao con ? " Cửu-Trùng-Đài " là Đời " Hiệp-Thiên-Đài " là Đạo, Đạo không Đời không sức, Đời không Đạo không quyền: sức quyền tương đắc mới mong tạo thời cải thế, ấy là phương hay cho các con liên-hiệp cùng nhau, chăm-nom săn-sóc lẫn nhau, mà giữ vẹn Thánh-Giáo của Thầy cho khỏi trở nên phàm-giáo ".
P.C.T.- Nó đặng phép thông-công cùng Tam-Thập Lục-Thiên, Tam-Thiên Thế-Giái, Lục-Thập-Thất-Địa-Cầu và Thập-Điện-Diêm-Cung, đặng cầu rỗi cho các con .
C.G.- Thầy đã nói, đặng cầu rỗi cho các con thì Thầy đã chỉ rõ rằng , Giáo-Tông có phần cầu rỗi mà thôi, chớ phần siêu rỗi là về quyền của Bát-Quái-Đài chưởng-quản .
Đức Giáo-Tông làm thế nào mà thông-công cùng Tam-Thập Lục-Thiên, Tam-Thiên-thế-Giái, Lục-Thập-Thất-Địa Cầu và Thập-Điện- Diêm-Cung mà cầu rỗi cho các Tín-Đồ ?
Người phải đến Hiệp-Thiên-Đài cầu huyền-diệu cơ Bút mới đặng. Xin trích lục ra đây, đoạn Pháp-Chánh truyền Hiệp-Thiên-Đài nói về việc ấy : Lại nữa Hiệp-Thiên-Đài là nơi của Giáo-Tông thông-công cùng Tam-Thập Lục-Thiên, Tam-Thiên Thế-Giái, Lục-Thập Thất-Địa-Cầu, Thập-Điện-Diêm-Cung mà cầu siêu cho cả nhơn-loại .
Ấy vậy về phần Thiêng-Liêng là phần Đạo, thì Ngài chẳng có quyền hành chi hết, dầu cho dâng sớ cầu điều chi cùng Bát-Quái-Đài, thì cũng phải do nơi Hiệp-Thiên-Đài cả.
Hiệp-Thiên-Đài là trung-gian để liên hiệp Giáo-Tông cùng chư Thần, Thánh, Tiên, Phật .
I.- Quyền-Hành Chưởng-Pháp
P.C.T .- Chưởng-Pháp của ba phái là : Đạo, Nho, Thích .
C.G .- Nghĩa là : mỗi phái là một vị, mà ba Đạo vẫn khác nhau, nội-dung, ngoại-dung, đều khác hẳn luật-lệ vốn không đồng, chỉ nhờ Tân-Luật làm cơ qui nhứt, cho nên Thầy mới nói .
P.C.T .- " Pháp-luật Tam-Giáo tuy phân biệt nhau, song trước mặt Thầy vẫn coi như một.
C.G .- Vì coi như một, nên Thầy mới đến cho nhơn-loại lập Tân-Luật , thế nào cho phù hạp với nhơn-trí, hiệp tánh với nhơn-tâm, chung chịu một Đạo-luật, có phương hành Đạo, chẳng nghịch với Thiên- Điều, đặng lập vị mình dễ dàng, mới toàn câu phổ-độ .
Buổi trước thì Thiên-Điều buộc nhơn-loại phải nâng cao phẩm hạnh mình cho bằng chư Thần, Thánh, Tiên, Phật đặng đoạt đức-tánh mà lập vị mình, còn nay thì các Đấng ấy lại hạ mình, đến cùng nhơn-loại đặng dìu cả chơn-hồn lên tột phẩm-vị Thiêng-Liêng, đến ngang bực cùng Thầy. Buổi buộc thì khó, buổi mở thì dễ, ấy là lẽ tự-nhiên ; huống chi nhơn trí ngày nay đã qua khỏi ngươn " Tấn-Hóa " (1) ((1) Thượng-Ngươn là Ngươn của Tạo-Hóa ; ấy là Ngươn Thánh-Đức tức là Ngươn vô tội ( Cycle de creation c'est-a-dire cycle de l'innocence ) Trung Ngươn là Ngươn Tấn-Hóa ; ấy là Ngươn tranh-đấu tức là Ngươn tự-diệt ( cycle de progrès ou cycle de lutte et de destruction ) Hạ-Ngươn là Ngươn Bảo-Tồn ; ấy là Ngươn Tái-Tạo, tức là Ngươn qui-cổ ( cycle de conservation ou cycle de reproduction et de rénovation ) thì đã tăng tiến lên địa-vị tối cao ; chủ-nghĩa cựu-luật của các Tôn-Giáo không đủ sức kềm chế đức-tin, mà hễ nhơn-loại đã mất đức-tin về đạo-đức rồi, thì cơ tự-diệt vốn còn, mà cơ tự-diệt còn thì nhơn-loại khó tránh khỏi cái nạn giết lẫn nhau cho đặng. Đời phải tùy Đạo mới còn, mà Đạo cũng phải tùy Đời mới vững, biết đâu Tân-Luật ngày nay Thầy đã đến dạy chúng ta lập thành ; trong thời-gian tới nữa đây, nó sẽ phải thay đổi cho phù hạp với nhơn-trí Đạo, Đời tương đắc. Mà dìu dắt cả nhơn-sanh đời-đời kiếp-kiếp .
Thí dụ : Như có kẻ hỏi :" Sao Thầy không dùng Cựu-Luật trong Tam-Giáo đã có sẵn rồi, lại lập chi Tân-Luật nữa, mà buộc nhơn-sanh phải yểm-Cựu nghinh-Tân vậy ?".
Ta lại đáp : " Chính Thầy đã giáng-cơ nói : Ngọc-Hư-Cung bác luật, Lôi-Âm-Tự phá cổ ; ấy vậy cựu-luật thì Ngọc-Hư-Cung đã biếm-bác, còn Cổ-Pháp thì Lôi-Âm-Tự đã phá tiêu, vậy thì ngày nay Cựu-Luật và Cổ-Pháp chẳng còn ý-vị chi hết. Những bực tu-hành mà tưởng lầm phải tùng Cựu-Luật hay là Cổ-Pháp thì trái hẵn với Thiên- Điều của Đ.Đ.T.K.P.Đ. Thể thiên hành-chánh .
Bởi cớ ấy nên CHÍ-TÔN đã cấm ngũ chi phái Ngọc, dùng Cổ- Luật mà mê-hoặc nhơn-sanh nữa .
Hễ tùng Cựu-Luật tức phải tùng Thiên-Điều, mà hễ tùng Thiên-Điều thì khó lập-vị cho mình đặng "
Xin xem tiếp đây, thì thấy rõ Thầy đã quyết-định điều ấy .
P.C.T .- Vậy thì một thành ba, mà ba cũng như một .
C.G .- Ấy vậy Tân-Luật đã gồm trọn Tam-Giáo, tức là một thành ba, mà ba Cựu-Luật của Tam-Giáo hiệp nhau thì cũng như một, nghĩa là : " Tân-Luật ".
P.C.T .- Chúng nó có quyền xem-xét luật-lệ trước buổi thi hành. hoặc là nơi Giáo-Tông truyền xuống, hay là nơi Đầu-Sư dâng lên .
C.G .- Nơi Cửu-Trùng-Đài, có Đức Giáo-Tông là người thay mặt cho các Đấng Thiêng-Liêng đặng hành hóa, Giáo-Tông có quyền lập luật, ấy là quyền cao trọng của các đấng Thiêng-Liêng cùng CHÍ-TÔN ban cho nắm giữ, và Đầu-Sư là người thay mặt cho cả nhơn-sanh , ấy là quyền cao trọng của nhơn-sanh ban cho, hai đàng phải tương-đắc mới bền-vững cơ " Tạo-Thế " Trời người hiệp một .
Thường thấy Thiên-Mạng hằng quá sức phàm-thế còn phàm thế thì nghịch hẳn Thiên-Mạng ; biết đâu một ngày kia Giáo-Tông không lập ra luật-lệ quá sức người phàm làm đặng và Đầu-Sư lại không xin một luật-lệ quá phép Thiên-Điều, thì hai đàng ắt phải nghịch lẫn nhau ; nếu không có Chưởng-Pháp đứng trung gian thế quyền Hiệp-Thiên-Đài nơi Cửu-Trùng-Đài mà điều độ cho êm-đềm hòa-nhã, thì nền Đạo phải chinh nghiêng sanh ra rối loạn, thượng hạ khắc nhau, phải mất trật tự mà gây nên đảng phái .
Ấy vậy Chưởng-Pháp có quyền xem-xét luật-lệ trước buổi thi hành. Luật-lệ nào không có ba ấn Chưởng-Pháp thị nhận và Hiệp-Thiên- Đài phê-chuẩn thì cả chư Tín-Đồ của Thầy không tuân mạng. Hay ! (Ấy là lời khen của Đức Lý-Giáo-Tông .)
P.C.T.- Như hai đàng không thuận thì chúng nó phải dâng lên cho Hộ-Pháp đến Hiệp-Thiên-Đài cầu Thầy giáng xuống mà sửa lại, hay là tùy ý mà lập luật lại .
C.G.- Một Đạo-Luật nào của Giáo-Tông truyền xuống mà nghịch với sự sanh-hoạt của nhơn-sanh, Đầu-Sư đã định quyết không thể thi hành đặng, thì chính mình Đầu-Sư phải đệ lên cho Chưởng-Pháp mà cầu người sửa cải. Còn như Giáo-Tông tiếp đặng một Đạo-Luật nào của Đầu-Sư dâng lên mà phạm phép Thiên-Điều thì chính mình Giáo-Tông cũng phải truyền xuống cho Chưởng-Pháp xét-nét, hai bên không đặng ỷ quyền bỏ luật, làm cho thất thể đôi đàng ; phải-phải phân-phân, để cho Chưởng-Pháp định liệu. Như quyết-định mà hai đàng không thuận, thì người phải dâng lên cho Hộ-Pháp đến Hiệp-Thiên-Đài cầu Thấy sửa lại, hay là Hộ-Pháp luận ý đôi bên mà lập lại .
P.C.T.- Vậy chúng nó có quyền xem-xét kinh điển trước lúc phổ-thông, như thảng có kinh-luật làm cho hại phong-hóa thì chúng nó phải trừ bỏ, chẳng cho xuất-bản .
C.G.- Nói rằng có quyền xem-xét kinh-điển trước lúc phổ- thông, thì tức phải kiểm-duyệt các kinh-điển ấy trước khi xuất-bản ; ấy vậy, tuy kiểm-duyệt thì tự quyền Chưởng-Pháp định-đoạt, bất câu kinh sách nào mà làm cho hại phong-hóa cùng là sái Đạo-Luật thì Ngài có quyền trừ bỏ, không cho xuất-bản, song trước khi thị-nhận cho xuất-bản hay là không cho, thì buộc Chưởng-Pháp phải đệ lên Hiệp- Thiên-Đài cầu xin phê-chuẩn mới đặng. Chẳng phải nói các kinh-điển của người trong đạo làm ra mà thôi, dầu cho người Ngoại-Giáo làm ra đi nữa, nếu có thương-phong bại-tục, thì buộc Hội-Thánh phải vùa giúp Chưởng-Pháp mà lo trừ-diệt cho đặng : bởi vậy cho nên Thầy có nói câu nầy .
P.C.T .- " Buộc cả Tín-Đồ phải vùa sức mà hành-sự trước mặt luật Đời "
C.G.- Dầu cho luật-lệ Đời mà làm cho thống-khổ nhơn-sanh thì Chưởng-Pháp cũng liệu phương nài xin chế-giảm. Cái quyền-lực ấy phải nhờ nương Đạo-quyền mới đủ mạnh, nghĩa là Đạo mạnh thì quyền người mới mạnh, mà Đạo mạnh thì mới mong tế-độ nhơn-sanh khỏi đường Đời thảm-khổ ; vì vậy mà Thầy lại buộc phải nói thêm câu sau này nữa :
P.C.T .- " Thầy khuyên các con phải xúm nhau vùa giúp chúng nó "
P.C.T .- Mỗi Chưởng-Pháp phải có ấn riêng .
C.G .-
Thái-Chưởng-Pháp thì Bình Bát-Vu ,
Hiệp một gọi là Cổ-Pháp, Ba cái Cổ-Pháp ấy vốn của Hộ-Pháp hằng kỉnh trọng. Nơi mão Tiểu-phục của người phải có ba Cổ-Pháp ấy .Còn nơi mão Đại-phục của Đức Giáo-Tông thì lại có ba Cổ-Pháp khác nữa, nghĩa là :
1 -
Long-Tu-Phiến . P.C.T .- Ba ấn phải có trên mỗi luật mới đặng thi hành .
C.G .- Bất câu luật-lệ hay là kinh-điển nào, dầu đã đặng hai vị Chưởng-Pháp phê-chuẩn rồi mà thiếu một, thì cũng không đặng phép ban hành ; nghĩa là : trên Giáo-Tông không đặng phép thị-nhận ; dưới Đầu-Sư không đặng phép thi-hành .
Cửu-Trùng-Đài vẫn là Chánh-Trị, mà Chưởng-Pháp lại thuộc về luật-lệ, vậy thì Chưởng-Pháp là người thay mặt Hiệp-Thiên-Đài nơi Cửu- Trùng-Đài. Ấy là cơ Đạo cổ-kim hi-hữu
III - Quyền-Hành Đầu-Sư
P.C.T .- Đầu-Sư có quyền cai-tri phần Đạo và phần Đời của chư Môn-Đệ " CHÍ-TÔN " .
C.G .- Đây Thầy dùng chữ " phần Đạo " và " phần Đời " đặng định quyền hành của Đầu-Sư, thì là Đầu-Sư có trọn quyền về phần Chánh- Trị của Cửu-Trùng-Đài và phần luật-lệ của Hiệp-Thiên-Đài. Vậy thì người đặng quyền thay mặt cho Giáo-Tông và Hộ-Pháp trước mặt nhơn-sanh. Hễ thay quyền cho Giáo-Tông và Hộ-Pháp, tức là người của Cửu-Trùng-Đài và Hiệp-Thiên-Đài ; bởi vậy buộc Đầu-Sư phải tùng quyền cả hai mà hành-chánh, chẳng đặng phép tự ý riêng mình mà thi-thố điều chi không có lịnh của Giáo-Tông và Hộ-Pháp truyền dạy .
P.C.T .- Nó đặng quyền lập luật, song phải dâng lên cho Giáo-Tông phê-chuẩn .
C.G .- Đầu-Sư đặng quyền lập luật cho phù-hạp cùng sự chánh- trị của nền Đạo, thế nào cho thuận với nhơn-tình và không nghịch cùng Thánh-ý ; mà phàm như hễ thuận nhơn-tình thì hằng nghịch với Thánh-ý luôn luôn, nên chi buộc Đầu-Sư trước phải dâng lên cho Giáo-Tông phê- chuẩn, vì Giáo-Tông là người thay quyền cho Thầy, đặng điều-đình chẳng cho nhơn-sanh trái Thánh-ý .
P.C.T .- Luật-lệ ấy lại phải xem-xét một cách nghiêm-nhặt, coi phải hữu ích cho nhơn-sanh chăng ?
C.G .- Câu này đã chỉ rõ rằng : phàm như Đầu-Sư có lập luật- lệ chi, thì luật-lệ ấy buộc phải cần-ích cho nhơn-sanh mới đặng nên chi Thầy có dặn :
P.C.T.- Giáo-Tông buộc phải giao cho Chưởng-Pháp xem-xét trước khi phê-chuẩn .
C.G.- Dầu cho luật-lệ ấy đã thuận ý Giáo-Tông đi nữa, thì Giáo-Tông cũng không quyền phê-chuẩn tức thì, nhưng buộc phải giao lại cho Chưởng-Pháp xét nét trước đã .
Trên đã có định quyền cho Chưởng-Pháp rằng : Các luật-lệ chẳng đủ ba vị phê-chuẩn thì luật-lệ ấy không đặng phép ban hành .
Vậy thì Đầu-Sư và Giáo-Tông chẳng đặng thuận tình với nhau mà trái nghịch cùng Pháp-Chánh-Truyền, hễ đôi bên chẳng do nơi Chưởng- Pháp xét-nét luật-lệ thì là phạm-pháp : mà hễ phạm-pháp thì dầu cho bực nào cũng khó tránh qua khỏi luật Tòa-Tam-Giáo .
Buộc Đầu-Sư phải tùng mạng-lịnh của Giáo-Tông truyền xuống mới đặng phép ban hành, nên Thầy nói :
P.C.T .- " Chúng nó phải tuân mạng-lịnh Giáo-Tông, làm y như luật-lệ Giáo-Tông truyền dạy ".
C.G .- Đầu-Sư chỉ có tuân mạng-lịnh của Giáo-Tông mà thôi, dầu cho người, là người thay mặt cho Hiệp-Thiên-Đài về phần luật-lệ đi nữa, thì luật-lệ ấy trước đã xét-nét bởi Chưởng-pháp và phê-chuẩn bởi Hiệp-Thiên-Đài rồi, tức là luật lịnh của Hiệp-Thiên-Đài sẵn định vào đó .
P.C.T .- Như thảng luật-lệ nào nghịch với sự sinh-hoạt của nhơn-sanh, thì chúng nó đặng cầu xin hủy bỏ .
C.G .- Chẳng nói là Tân-luật ngày nay mà thôi, nếu sau Tân- Luật nầy mà trở nên Cựu-Luật đi nữa, nếu nghịch với sự sanh-hoạt của nhơn-sanh thì Đầu-Sư cũng đặng phép nài xin hủy-bỏ .
P.C.T .- Thầy khuyên các con phải thương-yêu nó, giúp đỡ nó.
C.G .- Thầy nhủ lời khuyên cả Hội-Thánh đôi bên để mắt vào trách-nhậm nặng-nề của Đầu-Sư mà thương-yêu và giúp đỡ người cho tròn phận sự.
P.C.T.- Thầy dặn các con, như có điều chi cần-yếu thì khá nài xin nơi nó .
C.G.- Thầy dặn cả chư Môn-Đệ của Thầy, ấy là toàn cả chúng- sanh, như có điều chi cần yếu thì khá nài xin nơi Đầu-Sư ; vì người thay quyền cho Đạo trọn vẹn nơi thế nầy .
P.C.T .- Ba chi tuy khác, chớ quyền-lực như nhau,
C.G .- Ba chi của Đạo là : Nho, Lão, Thích ; ba chi tuy khác mà quyền lực vẫn so đồng, bởi tùng theo Tân-Luật. Ấy là một thành ba mà ba cũng như một .
Ba vị Đầu-Sư không ai lớn, không ai nhỏ, Hay (Ấy là lời khen của Đức Lý Giáo-Tông), quyền vốn đồng quyền, Luật-Lệ nào của Giáo-Tông truyền xuống hay là của nhơn-sanh dâng lên mà đã có Chưởng-Pháp và Hiệp-Thiên-Đài phê-chuẩn, thì dầu cho một người trong ba mà chịu vâng mạng thì luật lệ ấy cũng phải buộc ban hành. Hay..(Ấy là lời khen của Đức Lý Giáo-Tông) Trừ ra khi nào ba người đồng không thể tuân mạng-lịnh đặng, thì luật-lệ ấy phải trả lại cho Giáo-Tông ; buộc Giáo-Tông phải truyền xuống cho Chưởng-Pháp xét-nét lại nữa, Hay...(Ấy là lời khen của Đức Lý Giáo-Tông) vì vậy mà Thầy nói :
P.C.T .- " Như Luật-Lệ nào Giáo-Tông đã truyền dạy mà cả ba đều ký tên không tuân mạng, thì luật-lệ ấy phải trả lại cho Giáo-Tông, Giáo-Tông truyền lịnh cho Chưởng-Pháp xét-nét lại nữa " .
C.G .- Thầy đã nhứt định rằng : " nếu cả ba đồng ký tên không vâng mạng đặng, thì Thầy đã chắc-chắn rằng luật-lệ ấy quả nghịch với nhơn-sanh ; mà cần-yếu hơn hết thì phải quyết định thế nào cho sự nghịch với nhơn-sanh ấy cho có cớ hiển-nhiên thì Đầu-Sư mới đặng phép nghịch mạng bề trên, cầu nài bác-luật. Thảng có một người trong ba mà tuân mạng lịnh đặng thì cũng chưa quyết-đoán rằng luật-lệ ấy đã nghịch hẳn với nhơn-sanh, mà hễ nếu chưa nghịch hẳn cùng nhơn-sanh thì buộc phải ban hành .
Quyền hành ấy, nghiêm-khắc nầy, nghĩ ra cũng quá đáng ; vì Thánh ý muốn cho cả ba phải hiệp một mà thôi. Hay ...(Ấy là lời khen của Đức Lý Giáo-Tông)
P.C.T .- Chúng nó có ba cái ấn riêng nhau ; mỗi tờ giấy chi chi phải có ấn mới thi hành, nghe à !
C.G .- Ba ấn ấy là : Thái, Thượng, Ngọc ; mỗi tờ giấy chi hễ định thi hành thì buộc phải có đủ ba ấn Đầu-Sư mới đặng . Trước khi Đầu-Sư lãnh quyền chấp chánh buộc người phải lập minh-thệ nơi Tòa-Thánh, hằng giữ dạ vô-tư hành Đạo, y như chức-sắc Hiệp-Thiên-Đài đã lập thệ .
QUYỀN THỐNG NHỨT - Khi minh-thệ rồi, Đầu-Sư đặng cầm quyền luôn cả và Chánh-trị cùng luật-lệ .
Nhờ quyền lớn lao này ; Đầu-Sư sẽ có đủ thế (thệ?) lực mà ngăn-ngừa tà quyền hại Đạo. Thảng gặp cơn nguy-biến mà ba Chánh-Phối-Sư không đủ sức chống ngăn, thì Đầu-Sư đặng dùng quyền thống-nhứt ấy mà điều-khiển Hội-Thánh. Cả Chức-Sắc Cửu-Trùng-Đài và Hiệp-Thiên-Đài phải phục mạng, dầu cho Giáo-Tông và Hộ-Pháp cũng phải vậy ... Hay (1).
|